Home Văn hóa Tiểu thuyết “Nhắm mắt nhìn trời”-nhắm mắt vẽ bức họa về thủ...

Tiểu thuyết “Nhắm mắt nhìn trời”-nhắm mắt vẽ bức họa về thủ đô

177
0
SHARE

Nguyễn Xuân Thủy không hề hư cấu. Hầu như mọi chi tiết trong truyện khiến người đọc có cảm giác như đã gặp ở đâu đó, đã đọc trên báo chí thường ngày. Anh sắp xếp diễn tiến câu chuyện, những chi tiết và sự kiện theo một logic; đặt vào hành động, lời nói của một nhân vật để dựng lên những chân dung điển hình. Tác giả kể lại hiện thực đời sống với một giọng điệu thô mà thật, hài hước, còn người đọc thì có vô vàn cảm xúc cho cái xã hội mà nhà văn dựng lên. 

Trong Nhắm mắt nhìn trời, giữa sự lộn xộn của một xã hội đang trong quá trình đô thị hóa, nổi lên những kiểu nhân vật, những câu chuyện của làng văn. Chuyện làm sách lậu, quy trình biến một cuốn sách thành best-seller ra sao được thể hiện rõ qua câu chuyện của nhân vật Nậu sếch. Rồi những nhà văn lắm mánh lới như Minh Long, nhà thơ Hát đọc thơ khi đi chơi gái… được kể sinh động, hài hước.

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy

Không xuất hiện quá nhiều, không phải tình tiết nào, chương nào cũng nhắc tới, nhưng nhân vật nhà văn Nguyễn trở thành tâm điểm của tiểu thuyết. Sống giữa những con người mà ai cũng gặp bi kịch, thì Nguyễn còn mang bi kịch của một người viết, một người không thể vô tâm. Anh nhìn thấy bi kịch của một xã hội mà đâu đâu cũng là cái ác, cái xấu, cái buồn. Không những thế, Nguyễn còn bị cuốn vào guồng quay của cái xấu ấy. Bất lực trước thực tại, bi kịch của Nguyễn chính là bi kịch của người cầm bút, bi kịch của lương tâm con người.

 “Nhắm mắt nhìn trời” – Cuốn tiểu thuyết xuất sắc về hiện thực xã hội ngày nay

Tác giả đặt những trí thức, nhà văn, nhà báo ngang hàng với tầng lớp dưới đáy xã hội. Kết quả cho thấy họ cũng chẳng hơn gì những người cần lao. Những cô gái làng chơi, bà đồng nát, người nông dân mất đất chỉ gặp bi kịch là sự khổ, còn người trí thức, bên cạnh cái khổ là phần đau. Người trí thức được ăn học, được giáo dục về lương tâm, đạo đức, có hiểu biết, nên họ đau cho chính mình, cho người xung quanh, và đau cho cuộc đời.

Nếu như tiểu thuyết mở ra bằng một không gian rộng rãi, bao la thanh sạch, thì nó khép lại với một không gian tù túng: nhìn qua cái giếng trời của một biệt thự bỏ hoang. “Nguyễn nhắm mắt… Khi nhắm mắt, bầu trời chỉ là một màu đen kịt. Hai chân Nguyễn co lên, tay thu trước ngực như hình một bào thai. Mọi thứ ngừng lại, kể cả hơi thở. Và giấc ngủ đậu xuống. Nguyễn đã thực sự trở lại với hình hài nguyên sơ trong một vũ trụ u minh tự thuở sinh thành”.

Cuối cùng, Nguyễn đã nhắm mắt để nhìn đời, nhìn bằng sự chiêm nghiệm, bằng những tổn thương mà một xã hội bất tín đã tạo ra. Việc Nguyễn xin rút khỏi Hội nhà văn, tâm trạng của Nguyễn có lẽ cũng là cách phản ứng của người trí thức với những bất ổn của đời sống ngày nay.

 (Theo VnExpress.net)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.